View Full Version: Săn “đất chết”, cuộc đua của ng

Phongdiepnet > Cùng suy ngẫm > Săn “đất chết”, cuộc đua của ng


Title: Săn “đất chết”, cuộc đua của ng
Description: Tâm Nhân


Châu Thành - July 8, 2010 10:00 AM (GMT)

Săn “đất chết”, cuộc đua của người sống

Tâm Nhân

Học được sự thanh thản, an nhiên tự tại, chúng ta sẽ không phải sùng sục đi tranh giành nhau từng mét vuông đất, với giá hàng chục, thậm chí hàng trăm triệu đồng cho sự ra đi của ḿnh. Cái chết lẽ nào phải tốn kém nhường ấy? Sự tốn kém ấy phỏng có ích ǵ?

Khi người chết không c̣n đất

Cái chết - thực ra lâu nay nhiều người từng sợ nó. Đương nhiên chết là đáng sợ. Người đang sống sờ sờ đây, biết đâu ngày mai đă thành người của thế giới khác. Một tai nạn bất thường. Bệnh nan y. Một phút hồ đồ của bản thân… Kết cục là cái chết. Mà chết là hết.
Bây giờ th́ người Hà nội càng có cớ để sợ chết. Người giầu sợ chết, người nghèo càng sợ chết hơn. Nỗi sợ này có nguy cơ “bùng nổ” sau khi tin tức về việc nghĩa trang Văn Điển đóng cửa chính thức được thực hiện. Lệnh đóng cửa ban đầu được ấn định vào ngày 1- 7. Sau đó lệnh được gia hạn thêm 15 ngày, có nghĩa là kéo dài đến 15 – 7 – 2010. 15 ngày gia hạn ít ỏi khiến t́nh h́nh mua bán đất âm phần của người dân sống trên địa bàn Hà Nội vài tuần nay trở nên căng thẳng.
Lâu nay chúng ta chỉ quen nghe chuyện mua bán bất động sản cho người sống. Nay chứng kiến cơn sốt đất âm khiến nhiều người hoảng hốt và lo âu. V́ giá đất cho người chết tăng lên mỗi ngày. Có người để mua mộ phần cho ḿnh đă phải đổ gần 100 triệu. Gần trăm triệu đồng cho vài mét vuông đất nhỏ nhoi. Hoá ra đất cho người chết c̣n đắt hơn cả đất cho người sống.
Có tiền mua được đất hậu sự đă đành. Người ta sợ rằng, cứ cái đà này, có tiền chưa chắc đă mua được. V́ làm ǵ c̣n đất mà mua.
Và đó là cái cớ khiến cho người ta càng sợ chết. T́nh h́nh này, người nghèo chắc không dám chết. V́ chẳng may chết, tiền đâu mua đất? Chết đă khổ, chết mà không có đất chôn c̣n cơ cực đến nỗi nào?

Cuộc săn lùng “đất chết”

Việc đóng cửa nghĩa trang Văn Điển là việc bất khả kháng. V́ nghĩa trang đă hết công suất phục vụ. Và t́nh trạng này không chỉ riêng ở nghĩa trang Văn Điển.
Theo Ban phục vụ lễ tang Hà Nội, hiện quỹ đất dành cho việc chôn cất trên địa bàn đă gần như hết. Hai nghĩa trang được coi là khá mới của Hà Nội là nghĩa trang Yên Kỳ (Ba V́) chỉ c̣n tiếp nhận được khoảng 5 năm nữa, nghĩa trang Thanh Tước (Mê Linh) hết quư III năm 2009 đă hết chỗ mai táng, khu dành cho cải táng th́ c̣n tiếp nhận được thêm 2 năm nữa.
Như vậy, việc đóng cửa ở nghĩa trang Văn Điển c̣n cho người ta thấy một mối nguy cơ mới; đó là nguy cơ hết đất cho người chết.
Người ta đều nh́n thấy nguy cơ ấy, nên những người biết lo xa đă cất công đi t́m kiếm đất hậu sự cho ḿnh. Nghề đầu cơ đất cho người chết đột nhiên phát triển rầm rộ và ngày một ăn nên làm ra. Quanh khu vực nghĩa trang, người ta có thể bắt gặp lực lượng c̣ đất lượn như chuồn chuồn, dẫn khách ra vào nghĩa trang, chào mời, hét giá từng lô như đất riêng của nhà ḿnh.
Ở công viên nghĩa trang Vĩnh Hằng (Ba V́, Hà Nội), thời điểm chưa “sốt đất”, giá bán 1m² là 800.000 đồng. Khi nguy cơ hết đất cho người chết trở thành nguy cơ trong tương lai gần, việc người dân đổ xô lên đây t́m mua đất khiến cho giá cả liên tục được đẩy lên. Chỉ ngày hôm trước hôm sau, giá 1m² đă có thể chênh nhau đến vài triệu.Những gia đ́nh có điều kiện kinh tế đă nhanh tay bỏ tiền mua cả vài trăm m² để dành lo hậu sự cho cả gia đ́nh. Công suất phục vụ tại đây dự báo cũng không c̣n được lâu.
Chính vậy người ta càng cố phải mua cho ḿnh được một chỗ để yên nghỉ sau này. Đương nhiên giá đất trong tại đây không hề giống nhau mà phụ thuộc đất nằm trong “khu biệt thự” hay “khu chung cư”, nở hậu hay hướng Nam mát mẻ. Các quy tắc đất đai cho người sống được áp dụng y chang cho khu huyệt mộ. Ví như khu biệt thự đương nhiên là “đẳng cấp” hơn chung cư và người sở hữu được phép xây cất theo ư riêng của ḿnh; c̣n khu chung cư chỉ là những hố đă đào sắt, các gia đ́nh chỉ phải hạ quan tài xuống và lấp đất theo quy định chung.
V́ số lượng c̣n lại không nhiều nên giá cho một ngôi mộ “chung cư” trước đây là 11,5 triệu đồng khi chôn cất chỉ thêm 2 triệu đồng hoàn thiện th́ giá tại thời điểm hiện tại giá đă được đẩy lên đă gấp gần 3 - 4 lần. Tuy nhiên công suất phục vụ của “công viên Vĩnh Hằng” cũng chỉ giới hạn ở mức 10.000 ngôi mộ. Như vậy cũng chỉ vài năm nữa, công viên nghĩa trang này cũng buộc phải đóng cửa.
Khó trông chờ vào các nghĩa trang Thanh Tước và công viên Vĩnh Hằng, nhiều người đă đổ lên nghĩa trang Yên Kỳ (Ba V́) để săn đất. Nghĩa trang này được thành lập và đưa vào hoạt động từ năm 1962 với diện tích thiết kế ban đầu là 36ha. Hiện nay, theo tầm mở rộng, nghĩa trang này sẽ có diện tích 600ha nằm trên địa bàn 4 xă. Nếu được mở rộng theo đúng thiết kế th́ nghĩa trang này sẽ đáp ứng chỗ cho hơn 1 triệu ngôi mộ. Nếu không có sự mở rộng, “công suất” hoạt động của nghĩa trang này ước tính đến năm 2015 cũng tạm ngưng.
Cuộc săn lùng “đất chết” giai đoạn cao trào mang thêm mầu sắc bi hài với thông tin các nghĩa trang Láng Hạ và Quán Dền đang “lên ngôi” bởi lẽ nơi đây vẫn được đến với “truyền thống” tiếp nhận người “trái tuyến”. Hoá ra đất cho người chết, không những cần có tiền mà c̣n cần cả việc đúng tuyến. Chết không đúng tuyến cũng lại là điều phiền toái trong thời điểm khó khăn này!

Học SỐNG để đón nhận cái CHẾT

Sau tất cả những chuyện bán mua mệt mỏi và không kém phần khốc liệt này, người ta bỗng chua chát nhận ra một điều: thực ra người sống chúng ta đang làm khổ nhau và làm khổ người chết.
Tự chúng ta chạy đua với nhau, và đồng tiền trở thành “thước đo giá trị”.
Tự chúng ta chạy đua với nhau, và người chết cũng không được yên. Họ bị đặt vào những ngôi mô hoàng tráng như những cung điện cho vua chúa, và chúng ngốn một số tiền khổng lồ. Họ bị so đo nhau, dù thực là đều cùng nằm chung với nhau dưới ba tấc đất, cách nhau vài centimet. Họ bỗng bất đắc dĩ thành mối bất hoà của những người sống, của những ḍng họ, chỉ v́ ai đó thích chơi chội hơn người khác, ai đó vô t́nh hay hữu ư lấn thêm vài mép đất, hoặc trớ trêu chuyện chân (mộ) nhà này chĩa vào đầu (mộ) nhà kia. Họ bất đắc dĩ chứng kiến bi kịch của chính ḿnh: khi sống con cái không ngó ngàng, khi chết con mở cỗ ba ngày chưa hết khách. Của ngon vật lạ chất đầy bàn thờ mà không thể ăn.
Người chết là hết. Họ không bận ḷng chuyện dương gian. Chỉ có người sống lại quay ra dằn hắt nhau. Để rồi khổ cho đến chết. Người không có tiền khổ đă đành. Người giầu có c̣n khổ sở, cay cú nhau hơn vạn lần.
Giá như chúng ta học cách thanh thản đón cái chết đến. Thanh thản với việc nằm xuống một vuông đất sâu, với xanh ŕ cỏ mọc. Hay thanh thản hoá thân thành tro bụi, nằm khiêm tốn trong một b́nh gốm trên chùa, trên bàn thờ gia đ́nh. Thậm chí, vui vẻ với việc thân xác được hoà vào ḍng nước xanh mát.
Người chết không cần phải bận ḷng ǵ nữa. Họ học cách rút lui bằng cái chết của ḿnh. Họ đă làm xong phần đời của ḿnh. Giờ là lúc họ được yên nghỉ. Sự yên nghỉ của họ, cần phải được tôn trọng, chứ không thể biến thành một cuộc chạy đua của những người sống.
Học được sự thanh thản, an nhiên tự tại ấy, chúng ta sẽ không phải sùng sục đi tranh giành nhau từng mét vuông đất, với giá hàng chục, thậm chí hàng trăm triệu đồng cho sự ra đi của ḿnh. Cái chết lẽ nào phải tốn kém nhường ấy? Sự tốn kém ấy phỏng có ích ǵ? Những ngôi mộ nguy nga như những cung điện, phỏng có ích ǵ? Người khi sống không có đóng góp ǵ nhiều cho xă hội, th́ lúc chết, cũng đâu cần rùm beng, trống giong cờ mở?
Tiền tiêu tốn cho người chết, sao chúng ta không dành để lo cho người sống. Người sống với người cho thật tốt, khi chết đi hẳn sẽ được siêu thoát. Vậy th́ cớ sao chúng ta phải đốt hàng đống vàng mă, giành nhau từng mét vuông đất, so nhau mộ cao mộ thấp?
Người chết, chúng ta hăy tôn trọng sự ra đi của họ. Hăy để cho người chết được yên ổn.
Đáng mừng là hiện nay có những người không chỉ sẵn sàng đón nhận cái chết, mà c̣n chủ động chọn cho ḿnh một cái chết ư nghĩa là hiến tặng xác cho y học. Đó là sự lựa chọn của gia đ́nh bà Nguyễn Thị Lê Phương, phường 12, quận B́nh Thạnh (TPHCM); gia đ́nh ông Vũ Đ́nh Quư, ngụ tại 99 Trần Quốc Toản, Q3(TP HCM); của nghệ sĩ Thành Lộc và của nhiều người khác nữa. Thực ra ai không yêu quư thân thể ḿnh và không muốn một cái chết toàn vẹn. Nhưng họ đă vượt lên trên được mong muốn cá nhân ḿnh, để v́ một nghĩa cả cao đẹp hơn: hiến tặng xác cho y học, để cơ thể họ khi chết đi, vẫn c̣n có ư nghĩa với người khác, thậm chí giúp cứu sống được một ai đó, th́ điều đó đáng quư hơn nhiều việc lung sục t́m mua một vuông đất đắt đỏ để yên nghỉ.
Rơ ràng c̣n nhiều điều mà những người sống chúng ta cần phải học.

Bài đă đăng VNT




* Hosted for free by zIFBoards